Chap 43

Lí Vi rất phục tâm trạng Mộc Trạch Tây, chắc chắn cô ta đã nghe thấy những gì bọn họ nói nhưng lại không phản ứng dù chỉ là một chút, cô ta còn có thể mỉm cười chào hỏi cô.

 

Quả nhiên, người có thể trèo lên Nghiêm Kỷ sẽ có trạng thái tinh thần ngoài sức tưởng tượng.

 

Mộc Trạch Tây lắng nghe hoàn toàn những nghị luận của họ, cô không tức giận vì lời nói của mấy vị tiểu thư nhà giàu này không hoàn toàn sai cũng không hoàn toàn đúng.

 

Mộc Trạch Tây biết mình đã từng làm rất nhiều việc ngu ngốc và sai trái. Thứ nhất, đúng thật là cô đã từng cố hết mưu kế muốn trèo cao lên Nghiêm Kỷ, gả vào Nghiêm gia; thứ hai là vì Nghiêm Kỷ nên cô đã ghen ghét Lâm Thi Vũ, làm nhiều điều tồi tệ với cô ấy.

 

Mộc Trạch Tây rất nhớ người bạn duy nhất đến đây qua việc xuyên sách -- La Nam Nam. Cô ấy nói thế giới này chỉ là một câu chuyện trong sách, Nghiêm Kỷ là nam chính có tính tình nghiêm cẩn và nhã nhặn, Lâm Thi Vũ là nữ chính thoải mái lỗ mãng nhưng kiên cường.

 

Câu chuyện tốt đẹp về hai người cùng nhau phát triển từ trường học đến nơi làm việc. Còn Mộc Trạch Tây là nữ phụ độc ác ảo tưởng muốn trèo lên nam chính, làm việc ác với nữ chính khi còn đi học, cuối cùng sự việc bại lộ, cô bị nữ chính vả mặt, bị người khác ghét bỏ.

 

Câu chuyện hư ảo như Nghìn Lẻ Một Đêm nhưng Mộc Trạch Tây vẫn tin. Bởi vì những việc làm xấu xa của cô đều từng bước bị vạch trần và bị tát vào mặt, tất cả những điều này đều trở thành sự thật.

 

Lúc trước Mộc Trạch Tây hoàn toàn tỉnh ngộ và sửa sai từng bước, muốn trở thành một con người mới. Cốt truyện vẫn đang tiếp diễn, cô vẫn bị vả mặt nhưng nam chính Nghiêm Kỷ đã thay đổi.

 

Nghiêm Kỷ không ở bên Lâm Thi Vũ mà lại trộn lẫn với cô không thể tách rời, thậm chí bây giờ đã sinh con.

 

Nghiêm Kỷ đang khống chế cô... Cô không có ai để dựa vào. Còn La Nam Nam, người tốt nhất với cô và biết tình tiết câu chuyện đã biến mất, hoàn toàn không có tin tức. Mộc Trạch Tây rất muốn tìm được La Nam Nam, dùng ngôn ngữ mà cô ấy đã dạy cô để nói với cô ấy, nam chính tan vỡ rồi! Cầu cứu!

 

Lí Vi liếc nhìn Mộc Trạch Tây từ trên xuống dưới, cô ta vẫn giống như hồi cấp ba, không thay đổi chút nào, hoa hồng trong vườn cũng không đẹp bằng khuôn mặt cô ta.

 

"Lí Vi. Cậu còn nhớ La Nam Nam không?" Mộc Trạch Tây hỏi nhỏ.

 

"La Nam Nam? La Nam Nam nào?"

 

Sắc mặt Mộc Trạch Tây trở nên trắng bệch, cẩn thận nói "Cậu có thể vào nhóm hỏi giùm tớ xem ai có tin tức của La Nam Nam hay không."

 

"Có thể. Tớ nói này Mộc Trạch Tây, mấy năm nay cậu đã đi đâu? Tại sao cậu đã làm thiếu phu nhân Nghiêm gia mà còn phải sợ đầu sợ đuôi? Tại sao vậy? Không đủ khả năng leo vào nhà cao cửa rộng nên ngã bị thương?"

 

Mộc Trạch Tây mỉm cười bất lực. Dường như cô rất cảnh giác với xung quanh, vốn muốn nói thêm vài câu nhưng đành thôi. Cô gật đầu hỏi thăm đám người Lí Vi xong rời đi.

Lí Vi không hiểu nổi, cô nhìn Mộc Trạch Tây đã khôi phục vẻ đoan trang lịch sự, cô lấy điện thoại ra chụp ảnh cô ta. Trong khi giúp đỡ cô ta, cô đã nghĩ đến việc lớn tiếng tuyên dương Mộc Trạch Tây chưa kết hôn đã có con vào nhóm.

 

Quả cầu thịt nhỏ trong lòng Phương Hoa Dung bỗng bắt đầu ê a lảm nhảm, bàn tay thịt nhỏ vươn ra phía Lí Vi. Hóa ra là thích điện thoại của Lí Vi nên ầm ĩ muốn lấy.

 

Phương Hoa Dung thấy cháu trai thích nên nói với Lí Vi: "Tiểu Vi à, cháu trai nhỏ Nghiêm Hạp* nhà cô thích điện thoại của cháu, không biết cháu có thể từ bỏ thứ yêu thích hay không. Cháu thích những đồ trang sức mới nhất mà đúng lúc cô cũng có, phù hợp với người trẻ tuổi như các cháu. Con dâu cô không có khiếu thẩm mỹ nên cô sẽ cho cháu."

 

*严阖 ( Nghiêm Hạp): Mình check raw thì là chữ 阖 (Hạp) nhưng bản convert là Mẫn, chữ cũng khác, mình chỉ tìm được 1 link raw hoàn chỉnh duy nhất nên ai có bản raw khác check giúp mình xem đúng không.

 

Lí Vi nghe xong, con dâu? Mộc Trạch Tây thật sự gả vào Nghiêm gia? Trong chớp mắt, Lí Vi có cảm xúc lẫn lộn. Trước đây khi cô thích Nghiêm Kỷ, cô không có ấn tượng tốt ở trước mặt Nghiêm Kỷ, cô không thiếu tất cả mọi cách để cứu vớt mà lắc lư trước mặt Phương Hoa Dung để giành ấn tượng tốt. Tất nhiên cô tình nguyện làm việc nhỏ như vậy.

 

Mộc Trạch Tây ở bên cạnh căng thẳng trong lòng, cô cảm thấy việc đối xử với con trai như vậy là không tốt. Đồ mà mình muốn thì dù phải cướp cũng cướp cho bằng được, điều này không tốt cho sự trưởng thành sau này của con trẻ. Nhưng cô không thể nói, cô cần một chiếc điện thoại có thể liên lạc với bên ngoài mà không bị theo dõi…

 

Điện thoại Mộc Trạch Tây có tiếng chuông, cô nhận được một tin nhắn.

 

【Chồng: Hình như đã đến giờ về rồi.】

Chap 43

Bình luận

Truyện Đề xuất