Chap 44

Vào thời kỳ hoa hồng nở rộ, trong vườn hoa Lý gia tổ chức một buổi họp mặt ngắm hoa hồng, mời các phu nhân tiểu thư nhà quyền thế đến tham quan.

 

Vẻ đẹp của bức tường hoa hồng trong vườn thật đáng kinh ngạc; rượu sâm banh và rượu vang đỏ, ẩm thực là món tráng miệng, khách khứa qua lại.

 

"Này? Cô có nhìn thấy người phụ nữ kia không? Đứa trẻ mà cô ấy đang ôm thật sự là cháu đích tôn của Nghiêm gia? Cái đó, Nghiêm Kỷ thật sự muốn kết hôn?" Tiểu thư nhà giàu A hỏi.

 

Tiểu thư nhà giàu B: "Đó thực sự là Mộc Trạch Tây! Kể từ khi tốt nghiệp cấp ba thì không còn gặp cô ta nữa, cô ta đã thật sự trèo vào Nghiêm gia nhà cao cửa rộng?"

 

"Không phải chứ?! Không phải bên ngoài vẫn luôn đồn Nghiêm Kỷ và Lâm Thi Vũ mới là một đôi à? Hai người họ còn thường xuyên làm việc cùng nhau đấy!" Tiểu thư nhà giàu A kinh ngạc nói.

 

Vài vị tiểu thư nhà giàu tụ tập lại, nhìn nơi xa có một người phụ nữ trẻ tuổi với dung nhan đẹp đẽ hơn người, dáng vẻ thanh lịch đúng mực đi theo bên cạnh Phương Hoa Dung, nữ chủ nhân của Nghiêm gia, thì thầm bàn tán.

 

Nghiêm gia còn có quyền thế thư hương nhà cao cửa rộng hơn cả một gia đình quyền thế, trước kia Nghiêm gia gia nhập quân ngũ còn tham gia bảo vệ an toàn cho quốc gia, là người có công lớn. Hành động nếp nhà chặt chẽ cẩn thận, sau khi cha Nghiêm Kỷ bắt đầu kinh doanh thì mới dần được người đời chú ý.

 

Nghiêm Kỷ không chỉ có gia cảnh tốt mà còn có ngoại hình đẹp và tính tình nhã nhặn. Khi còn là học sinh, anh luôn là người đẹp trai và ưu tú nhất trường học, thành tích xuất sắc nhất, phẩm hạnh dịu dàng, dù là bạn học hay giáo viên thì đều đánh giá anh rất cao.

 

Một Nghiêm Kỷ tốt đẹp và ưu tú như vậy lại muốn kết hôn với Mộc Trạch Tây, một trà xanh giả nai khét tiếng?!

 

"Hừ! Kẻ thứ ba trèo lên giường chiếm vị trí thành công thôi." Lí Vi nói với giọng điệu khinh thường, chua ngoa.

 

Nghe vậy, mấy vị tiểu thư nhà giàu vội kéo Lí Vi lại nhỏ giọng hỏi "Lí Vi, cô có biết chân tướng hay không? Nói đi! Nói đi!"

 

"Tôi và Mộc Trạch Tây học cùng lớp khi còn học cấp ba, gia đình nhỏ nhưng ra ngoài lại luôn là đãi ngộ của đại tiểu thư. Thành tích tốt, ngoại hình đẹp, là loại hồ ly tinh giả nai. Cô ta học khiêu vũ, tập nhạc cụ, cũng dịu dàng thân thiết, nghe nói mẹ cô ta đã bồi dưỡng cô ta như một nàng công chúa là do muốn leo lên nhà quyền thế! Làm tình nhân cho người ta!"

 

Các tiểu thư nhà giàu đều ồ lên, cha bọn cô ít nhiều gì cũng có ba bốn năm sáu người ở bên ngoài nên nhất thời sinh ra sự khinh thường và chán ghét đối với một người phụ nữ như vậy là đương nhiên.

 

Bọn họ không khỏi quay đầu nhìn kỹ Mộc Trạch Tây, nhìn xem rốt cuộc cô có bản lĩnh gì mà cuối cùng có thể gả vào Nghiêm gia. Chỉ thấy người phụ nữ xinh đẹp mặc váy liền thân màu đen cổ chữ V đơn giản hoàn toàn phác hoạ ra dáng người thon dài và đường cong uyển chuyển. Khuôn mặt đẹp lịch sự nhã nhặn, từng hành động và hình dáng của cô đều dịu dàng thanh lịch.

 

Người không biết sẽ thật sự cho rằng cô là tiểu thư đoan trang cao quý từ gia đình nào đó, không giống như hồ ly tinh chuyên quyến rũ người khác một chút nào.

 

"Sau khi tốt nghiệp cấp ba thì tôi không còn nghe thấy tin tức của cô ta nữa. Nghe nói lúc trước dù không danh không phận thì cô ta vẫn luôn dây dưa với Nghiêm Kỷ, chưa kết hôn đã ở chung! Nghiêm Kỷ đành phải bao nuôi cô ta ở bên ngoài, sau này Mộc Trạch Tây có mưu tính, coi như bụng dạ biết tranh đua, cuối cùng cũng vào được nhà tổ của Nghiêm gia dựa vào việc sinh cháu ngoan cho Nghiêm gia." 

 

Răng Lí Vi gần như chua xót, nếu như lúc đó cô mặt dày một chút thì người kết hôn với Nghiêm Kỷ có phải cô hay không.

 

Tiểu thư nhà giàu A nghe thế cười nhạo nói: "Còn không biết sau này có danh phận hay không." Nhà quyền thế có rất nhiều người chỉ sinh con, không danh phận.

 

Lí Vi cười ngược lại, nói: "Chỉ là Mộc Trạch Tây coi như cũng khiêm tốn, bất luận là lúc trước đi theo Nghiêm Kỷ hay là khi đã vào nhà tổ Nghiêm gia thì cũng chưa bao giờ xuất hiện. Cũng biết kiêng dè không phô trương."

 

"Có lẽ Nghiêm Kỷ chê cô ta làm mất mặt. Nếu không thì đã không chờ đến khi đứa trẻ này sinh ra không giấu được nữa mới cho cô ta ra ngoài. Cô ta thật sự có bản lĩnh, dựa vào vẻ bề ngoài xinh đẹp rồi cứ thế trèo vào Nghiêm gia."

 

Những ánh mắt soi mói của các vị tiểu thư như hận không thể chọc thủng vài cái lỗ trên người Mộc Trạch Tây.

 

Sau khi Mộc Trạch Tây xin Phương Hoa Dung cho rời đi, cô chợt thong thả đi về phía Lí Vi, cười nói một cách thoải mái hào phóng: "Bạn cùng lớp Lí Vi. Đã lâu không gặp cậu."

 

Vài người đã bị sự hào phóng rất lớn của cô tâng bốc đến nỗi cảm thấy hơi hư ảo, nhưng mấy vị tiểu thư cùng tụ lại đã trao cho nhau sự tin tưởng. Lí Vi ưỡn ngực, tự cho mình khí thế "Làm sao!"

Chap 44

Bình luận

Truyện Đề xuất