Chap 7

Nghiêm Kỷ ôm Mộc Trạch Tây đang nắm vạt áo mình, kiềm chế đến nỗi ấn đường dựng thẳng.

 

Tất cả men say dâng lên cùng một lúc, đầu lưỡi lớn, không biết cái miệng nhỏ úp mở đang lẩm bẩm cái gì. Lúc thì không thể tới gần, lúc thì hào quang nam chính, muốn tránh xa gì đó.

Sắc mặt Nghiêm Kỷ không vui, tránh xa? Tránh xa ai? Anh sao?

 

Ý thức trong đầu Mộc Trạch Tây không rõ ràng, cô lắc vạt áo Nghiêm Kỷ, đôi mắt chứa ánh sáng mặt trời phản chiếu sóng lấp lánh, cô cầu xin anh, "Diêm Cát Cách, cầu xin...Tôi chỉ là một nữ phụ chán nản, tôi đã rửa tay gác kiếm, ngưng làm chuyện đó, ngưng làm con người trước đây..."

 

Thấy Nghiêm Kỷ bất động, chỉ nhìn cô chằm chằm, Mộc Trạch Tây nức nở, đau khổ than khóc"Tôi là người tốt!"

 

Nghiêm Kỷ…

 

Đáng yêu, anh muốn đâm cô, cho cô la hét và nói những lời vô nghĩa. Nghiêm Kỷ đè Mộc Trạch Tây trên ghế xe, ánh mắt u ám, "Cát Cách là ai sẽ tính với cậu sau. Dáng vẻ bây giờ của cậu chỉ có tôi mới có thể nhìn thấy, cậu chỉ có thể trở về cùng với tôi."

 

Nói xong, anh cúi xuống cưỡng hôn cô. Trừng phạt, anh ngậm lấy cánh môi mềm mại trơn bóng của cô, gặm cắn lúc mạnh lúc nhẹ, cái lưỡi to cuốn lấy lưỡi cô giao đuổi mút vào, mút đến khi đầu lưỡi Mộc Trạch Tây chuyển hồng.

 

Miệng ngoài hôn, tay bắt đầu luồn vào dưới áo sơmi. Nghiêm Kỷ lần mò dọc theo eo bụng rồi hướng lên trên ngực, làn da mịn màng và mát lạnh như tơ, cảm giác khi chạm vào còn tốt hơn bất kỳ loại tơ lụa cao cấp nào mà Nghiêm Kỷ từng chạm qua.

 

Hô hấp Nghiêm Kỷ trở nên nặng nề, lòng bàn tay nóng bỏng lướt tự do trên cơ thể mềm mại của cô gái. Cái thứ phình to vùng lên dưới đũng quần cọ xát giữa hai Mộc Trạch Tây qua lớp vải.

 

Lúc này, toàn thân Nghiêm Kỷ tràn ngập hơi thở xâm lược nguy hiểm, Mộc Trạch Tây nằm dưới thân Nghiêm Kỷ bị hôn đến mức không thở được, cô khẽ nức nở, duỗi tay đẩy Nghiêm Kỷ.

 

Dựa vào sự phản kháng theo bản năng, Mộc Trạch Tây cố gắng vùng vẫy, cô "Ngẩng" đầu, một hơi cắn thẳng vào cổ Nghiêm Kỷ.

 

Nghiêm Kỷ hừ lạnh, anh hếch mũi men theo mũi Mộc Trạch Tây chọn chỗ cắn, ánh mắt u ám hơn. Anh cắn xong, lại nắm thóp thêm một bằng chứng khác.

 

Cuối cùng chiếc xe đã đi vào biệt thự tư nhân cao cấp của Nghiêm Kỷ.

 

Mộc Trạch Tây làm ầm ĩ kịch liệt, Nghiêm Kỷ trực tiếp đẩy Mộc Trạch Tây về.

 

Anh dùng chân đá văng căn phòng của mình, nơi cất giữ "báu vật". Căn phòng được trang trí bằng tông màu đen đơn giản, trầm tĩnh u tối, chỉ có vài chiếc đèn sàn được bật sáng.

 

Mộc Trạch Tây bị giữ trên vai, dọc theo đường đi, cô lờ mờ nhìn thấy những món đồ chơi tình dục khiêu dâm và đồi bại. Một số được trưng bày trên tủ, số còn lại được treo trên tường.

 

Như là bước vào một căn phòng hình phạt chuyên tra tấn người.

 

Mộc Trạch Tây lúc này đã say, rượu làm cô tê liệt, mê sảng, ngây ngô không biết gì.

 

Cô cho rằng mình bị Nghiêm Kỷ bắt cóc lấy thận, bởi vì La Nam Nam từng nói trong thể loại tiểu thuyết ngược văn máu chó nào đó, nam chính muốn cắt thận và trái tim nữ chính để cứu người trong lòng anh ta. Cô cực kỳ sợ hãi và không thể ngừng khóc.

 

Nghiêm Kỷ đến trước gương treo tường, tiện tay bật tất cả các camera ba chiều trong gương treo tường hai mặt, sau đó anh đặt Mộc Trạch Tây xuống.

 

Cánh tay như sắt của Nghiêm Kỷ siết chặt trói buộc vòng eo Mộc Trạch Tây, anh nhấc bổng cô lên. Anh véo khuôn mặt nhỏ sáng bóng của cô, cố định đầu cô, làm cho cô nhìn vào trong gương.

 

Cô gái trong gương có tóc mai xoăn tít rối bù dính vào khuôn mặt nhỏ ửng hồng, đôi môi ẩm ướt bị cắn đến nỗi đỏ au, khóe mắt và chóp mũi đỏ bừng vì khóc.

 

Vài cúc áo sơ mi đã bị bung ra trong lúc xé trên xe, chỉ còn lại một cúc áo ở thắt eo để khó khăn giữ lại. Cúc áo lót cũng bị bung ra, bộ ngực căng tròn mịn màng không một chút che đậy sẵn sàng lộ ra bất cứ lúc nào được miêu tả sinh động.

 

Nghiêm Kỷ duỗi tay đẩy áo lót, bộ ngực đầy đặn trắng như tuyết bỗng chốc nhảy ra ngoài. Ngón tay thon dài đánh vào bộ ngực mềm mại mà anh hằng mong ước, cảm giác trong lòng bàn tay mềm mại đến tột cùng, mềm mại mịn màng.

 

Bàn tay thô ráp to lớn ấm áp của người đàn ông lưu luyến trên bộ ngực nhạy cảm, cùng với tiếng thở dốc sau lưng có thể khiến cho người ta tan chảy, eo Mộc Trạch Tây lập tức mềm nhũn.

 

Nhìn hình ảnh trong gương, mười ngón tay người đàn ông đắm chìm trong bộ ngực mềm mại, ác ý kẹp núm vú nhạy cảm vào giữa các ngón tay, vừa bóp vừa ấn, những ngón tay thon dài sáp nhập kẹp núm vú nhạy cảm.

 

"uhmm~~"

 

Khát vọng dâng trào trong đũng quần Nghiêm Kỷ để ở sau mông nhỏ Mộc Trạch Tây luôn như có như không đâm vào cô, giọng nam trầm thấp như nước tựa như tra hỏi đánh đập mang theo cảm giác áp bức vang bên tai.

 

"Tôi là ai?"

 

Mộc Trạch Tây ngây ngô không hiểu, nhìn tướng mạo người đàn ông nguy hiểm ẩn trong bóng tối đứng sau cô qua tấm gương, nghẹn ngào nói, "Hức ~ Ma quỷ..."

 

Nghiêm Kỷ nghe vậy bỗng mỉm cười, xoay khuôn mặt nhỏ của Mộc Trạch Tây cho cô ngửa ra sau, cúi đầu gặm đôi môi trơn bóng của cô như cơn sóng mãnh liệt. "Đúng, tôi là ma quỷ đến kéo cậu xuống địa ngục."

Chap 7

Bình luận

Truyện Đề xuất