Chap 6

Một tay Nghiêm Kỷ nhào nặn xoa bóp chơi đùa hai vú, một tay khác luồn vào dưới váy, gạt quần lót nhỏ sang một bên. Ngón tay thon dài va chạm qua lại trong khe hở ẩm ướt xuyên qua lớp quần lót.

 

Cơ thể yếu ớt của Mộc Trạch Tây không thể ngừng run rẩy, cô xấu hổ kẹp chặt hai chân, vươn bàn tay nhỏ bắt cổ tay Nghiêm Kỷ, “Không, đừng.”

 

Nghiêm Kỷ không dao động, động tác trên tay kiên quyết không dừng lại.

 

Say rượu, toàn thân cô vốn đã mềm nhũn tê dại, bây giờ bị Nghiêm Kỷ âu yếm khiêu gợi như vậy, anh lướt đến đâu cũng gợi lên cảm giác tê dại ngứa ngáy. Mộc Trạch Tây ngâm nhẹ, không hiểu sao bụng dưới lại nóng lên, chỉ một lúc, quần lót cô cũng ướt sũng.

 

Nghiêm Kỷ kéo ghế dựa bên cạnh rồi ném Mộc Trạch Tây ngồi lên, anh tách hai chân cô ra. Nước dịch đã thấm ướt quần lót trong suốt, thấp thoáng nhìn thấy hình dáng âm đạo.

 

Nghiêm Kỷ đưa tay muốn kéo quần lót cô xuống nhưng Mộc Trạch Tây lại giữ chặt, cô lắc đầu từ chối, thân thể trốn sau ghế dựa.

 

“Buông tay. Không được nhúc nhích.”

 

Mộc Trạch Tây vẫn luôn sợ Nghiêm Kỷ, trong tiềm thức cô sợ Nghiêm Kỷ. Bây giờ cô càng không có can đảm vùng lên từ chối, cũng không dám nhúc nhích. Cô chỉ có thể trơ mắt nhìn Nghiêm Kỷ cởi quần lót cô ra.

 

Sau khi cởi quần lót, âm đạo trắng nõn được phơi bày. Hình dáng xinh xắn sáng bóng, gò mu phì nhiêu nhô lên, một khe hở nhỏ phía dưới lộ ra vết trắng mịn.

 

*Gò mu: Mons Pubis

 

Đây là cái nhìn chân thật trực tiếp của Nghiêm Kỷ về âm đạo Mộc Trạch Tây. Cơ thể Mộc Trạch Tây mềm mại đầy đặn và trắng trẻo, ngay cả âm đạo đầy đặn mềm mại cũng phồng lên, giống như một chùm nụ hoa nhỏ đang chuẩn bị nở rộ.

 

Nghiêm Kỷ bất giác liếm môi, muốn nhìn thấy nhiều hơn.

 

Anh đặt đôi chân dài trắng mịn của Mộc Trạch Tây lên hai bên tay vịn, mở rộng toàn bộ cơ thể cô ra. Ánh sáng trắng từ đèn sàn được bật lên, bao phủ toàn thân Mộc Trạch Tây đang cắn môi buồn khóc dưới ánh đèn, làn da sáng bóng toả ra ánh sáng sương trắng.

 

Nghiêm Kỷ thầm thở dài, cuối cùng anh cũng được nếm thử món tráng miệng trắng mịn.

 

Ngón tay dài đều sờ sờ âm đạo đầy đặn mềm mại của Mộc Trạch Tây. Sau đó anh duỗi tay mở nụ hoa nhỏ, nụ hoa nhỏ xinh non mềm cứ vậy chợt nở rộ trước mắt anh.

 

Cánh hoa đầy đặn mềm mại đã sớm ướt đẫm vì trước đó bị trêu đùa; nước dịch chảy ra từ lỗ nhỏ giống như nhụy hoa tự chảy ra mật hoa thơm ngọt.

 

Thật sự xinh đẹp và ngọt ngào.

 

Dưới ánh nhìn chăm chú và rực lửa của Nghiêm Kỷ, Mộc Trạch Tây xấu hổ đến nỗi khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, cô thẹn thùng đưa bàn tay nhỏ ra che giấu cô bé của mình. Cảnh đẹp mà anh đang xem đột nhiên bị bàn tay ngọc trắng nhỏ che lại, Nghiêm Kỷ cau mày, ngước mắt nhìn Mộc Trạch Tây.

 

Mộc Trạch Tây nước mắt giàn giụa nép vào ghế sô pha, đôi chân sáng bóng gác trên tay vịn bị ép mở rộng, cố chấp ngăn cản chút "Riêng tư" cuối cùng.

 

Nghiêm Kỷ nhớ Mộc Trạch Tây giống hệt như lúc nhỏ, từ trước đến nay cô đều không dám kêu khóc khi bị bắt nạt mà chỉ dám rơi nước mắt. Tựa như bây giờ rõ ràng không tình nguyện, nhưng hành động từ chối lớn nhất vẫn chỉ là duỗi tay ngăn cản nơi riêng tư nhất của mình.

 

Nhìn dáng vẻ nhỏ bé vô cùng đáng thương của cô, cảm giác muốn chà đạp cô trong lòng Nghiêm Kỷ dâng lên mạnh mẽ hơn. Anh thích làm cho Mộc Trạch Tây khóc.

 

Nghiêm Kỷ biết mình là kẻ xấu xa.

 

Anh doạ cô, “Không chỉ xem mà còn muốn sờ, muốn liếm, muốn cắm vào. Bỏ tay ra.”

 

Anh bế Mộc Trạch Tây lên chiếc giường mềm mại, cho cô ngồi lên cậu bé của mình, đẩy người cô cọ xát dương vật. Cánh môi mềm mại dán vào dương vật cứng ngắc, cùng với sự cọ xát ướt át, nó có thể cọ xát vào âm đạo nhạy cảm sinh ra cảm giác ngứa ngáy tê tái.

 

Nghiêm Kỷ giơ tay véo ngực Mộc Trạch Tây và xoa bóp chơi đùa, để cho cô tự di chuyển.

 

Thân thể Mộc Trạch Tây lập tức mềm nhũn, cơ thể nhẹ nhàng run rẩy “Không…”

 

“Chờ tôi di chuyển, tôi sẽ cắm vào bên trong cậu.”

 

Mộc Trạch Tây đành phải làm theo lời anh, cô đung đưa eo mông, chủ động cọ xát với cậu bé dưới thân. 

 

Dương vật nóng bỏng cứng rắn gần như có thể làm tan chảy cánh môi non mềm, môi âm đạo non mềm có thể cảm nhận rõ những đường gân xanh trên dương vật.

 

Hai bộ phận sinh dục cọ sát nhau, khoái cảm nhanh chóng len lỏi giữa hai người như dòng điện. Nghiêm Kỷ ngửa đầu thở dốc, tiếng thở dài thỏa mãn bật ra từ yết hầu chuyển động. 

 

Cơ thể Mộc Trạch Tây không ngừng run rẩy, ngâm khẽ một tiếng rên yêu kiều.

 

Mộc Trạch Tây không dám dừng lại, đưa tay cọ xát dương vật, mệt đến mức cơ thể đổ mồ hôi, bây giờ men say đã đi qua.

 

Cô lập tức lấy lại tinh thần, nhìn thấy mình đang ngồi dạng chân trên người Nghiêm Kỷ, dưới nơi riêng tư nhạy cảm của cô là một vật thể hình cây gậy cứng nóng bỏng.

 

Mộc Trạch Tây dừng lại, ngạc nhiên không nói nên lời, “Tớ…”

Chap 6

Bình luận

Truyện Đề xuất