Chap 39

Sau cú đâm mạnh của Nghiêm Kỷ, ngực Mộc Trạch Tây lập tức va vào tấm kính; nó sắp phun hết sữa ra ngoài, cảm giác vừa đau vừa sảng khoái khiến cho cô nhíu mày, ánh mắt mơ màng.

 

Nghiêm Kỷ vừa lắc eo đâm vào vừa ấn vài cái, lịch sử trò chuyện bị xóa đã được khôi phục lại chỉ bằng một cú nhấp. Ngón tay anh dài nên có thể vuốt màn hình nhìn sơ qua trong khi cầm điện thoại bằng một tay, đôi môi mỏng bỗng nhiên hừ một tiếng cười lạnh.

 

Lưng Mộc Trạch Tây lập tức ngứa ngáy, eo mềm đến nỗi trượt xuống dưới. "Hức ~"

 

Quả nhiên ngay sau đó lực đẩy liền bắt đầu nhanh chóng mãnh liệt, mỗi một lần đều nhắm thẳng vào chỗ sâu trong cổ tử cung khiến cho cổ tử cung Mộc Trạch Tây tê dại, bụng dưới run rẩy co rút.

 

"Hức ~ Chồng ơi chậm lại... Nhẹ...Em sai rồi." Mộc Trạch Tây quay đầu nhìn Nghiêm Kỷ, hai mắt mờ đi vì nước mắt, nỗ lực cầu xin anh.

 

Mộc Trạch Tây có ngoại hình yêu kiều quyến rũ và hoa lệ, đôi mắt hồ ly hình tròn hướng lên trên vốn là một đôi mắt rất quyến rũ nhưng ánh mắt của cô lại trong sáng thuần khiết, giữa lông mày và đôi mắt mang theo một chút nỗi ưu phiền trời sinh.

 

Khi cô bị anh giày vò tàn nhẫn thì nỗi ưu phiền trong đôi mắt đẫm lệ trong sáng thuần khiết có thể tràn ra theo nước mắt. Mỗi lần như thế đều khiến cho Nghiêm Kỷ rung động tâm hồn, lơ đễnh, anh chỉ thích giày vò cô.

 

"Nếu không trung thực thì phải bị trừng phạt, trước tiên sẽ làm một hình phạt nhỏ."

 

Nghiêm Kỷ thắt cà vạt buộc vào cổ Mộc Trạch Tây giống như kéo một con chó, kéo cổ cô ngửa ra sau. Sống lưng trắng nõn lập tức uốn thành một độ cong đẹp đẽ, mông lại càng vểnh cao hơn.

 

Nghiêm Kỷ cong lưng đâm mạnh vào, va chạm vào bờ mông trắng nõn làm sóc nẩy tạo ra một đợt gợn sóng.

 

Mộc Trạch Tây cắn răng chịu đựng, kêu rên.

 

Nghiêm Kỷ cố tình làm khó cô, sau khi anh đâm vào sâu còn liên tục dùng dương vật nghiền ép cổ tử cung theo hình xoắn ốc, trước kia Mộc Trạch Tây sinh con cũng bị làm mấy chục lần vào cổ tử cung như thế này nên lập tức mở ra, vừa mút vừa hút đầu dương vật.

 

"A ~! Không! Không chịu nổi. Uhmm ~"

 

Sống lưng Nghiêm Kỷ tê dại vì sung sướng, anh càng hăng hái giày vò đâm vào cổ tử cung non nớt hơn.

 

Mộc Trạch Tây thật sự không chịu nổi, cô bùng nổ cảm xúc. "Anh chơi chết tôi! Nghiêm Kỷ anh là đồ ác quỷ! Ma quỷ! Thùng rỗng kêu to! Mặt người cầm thú!" Cô vừa mắng vừa nức nở.

 

Gậy thịt thô dài đâm sâu hơn chục lần, "A ~~" Thân thể Mộc Trạch Tây lập tức ỉu xìu trút khí thế, run rẩy mất kiểm soát.

 

Nghiêm Kỷ cười lạnh, "Không phải lúc học cấp ba chính em là người đã trêu đùa tôi à, khi em còn nhỏ đã bắt đầu quyến rũ tôi. Bây giờ thông đồng lại không nhận."

 

Lời vừa nói xong thì Mộc Trạch Tây lại khóc thảm thiết hơn. "Hức! ~~ Ưm" Cô bị đâm thêm mấy chục lần rồi đạt tới cao trào.

 

Dâm dịch chảy tí tách, Mộc Trạch Tây vừa run rẩy vừa khóc lóc. Đều do năm đó cô còn trẻ nên ngu dốt, cô chỉ nhìn thấy sự dịu dàng phù phiếm ở bên ngoài chứ không biết mặt xấu xa dưới lớp ngụy trang của anh.

 

Cô si mê anh một cách mù quáng, chưa suy nghĩ kỹ đã tiếp cận anh rồi bị anh kéo vào địa ngục.

 

Vừa trải qua cao trào không lâu nên cả người Mộc Trạch Tây đều mềm nhũn, Nghiêm Kỷ không quan tâm vỗ một cái vào mông cô, "Đứng vững!"

 

Cặp mông vểnh trắng nõn lập tức hiện lên màu hồng nhạt. Mộc Trạch Tây khẽ thút thít xoay chuyển mông trốn tránh lại bị anh giữ chặt, nâng eo mông lên bị côn thịt mạnh mẽ cắm vào âm hộ.

 

Mộc Trạch Tây đặt tay lên tấm kính, ngực bị đè ép làm biến dạng dán vào tấm kính, phải có điểm tựa thì cô mới có thể đứng vững. Mái tóc dài rối loạn, đôi môi ẩm ướt hé mở thở hổn hển rên rỉ, hơi nóng ngưng tụ trên mặt kính tạo thành một làn sương mờ ảo.

 

Hơi nước trên kính và những vết xước Mộc Trạch Tây tạo ra từ ngón tay co rút lại do không chịu nổi kích thích, tất cả mọi thứ đều ám muội dâm đãng.

 

Lần làm tình này khiến cho cô nhớ lại những lần mình đã từng bị buộc phải làm tình ở nhiều nơi khác nhau khi còn học trong trường.

 

Điều cô hối hận nhất cả đời này chính là nghe lời mẹ đi trêu đùa Nghiêm Kỷ. E rằng cả đời này Nghiêm Kỷ cũng sẽ không bỏ qua cho cô, cô không thể trốn thoát, Mộc Trạch Tây nghẹn ngào khóc nức nở khi nghĩ về một cuộc sống như vậy…

 

Nghiêm Kỷ sợ cô quấy nhiễu sự hứng thú của mình nên đã vặn khuôn mặt nhỏ của cô lại, hung dữ nói: "Làm sao? Oan ức à? Mấy tháng nay dịu dàng với em nên bây giờ em cảm thấy không quen? Không phải em bị tôi chơi như vậy cho đến khi mang thai con trai chúng ta à? Bây giờ tôi cưới em, em đã được như tâm nguyện của mẹ em gả vào Nghiêm gia mà em còn không vui?"

 

Mộc Trạch Tây biết, từ trước tới nay cô luôn là đồ chơi của Nghiêm Kỷ, anh đối xử lạnh lùng với cô rồi sau đó lại trêu đùa cô, cưỡng hiếp cô.

 

Vốn còn tưởng anh chơi chán sẽ buông tha cho cô nhưng sau đó cô lại mang thai. Bây giờ không biết anh phát điên cái quái gì mà lại muốn cưới cô.

 

Cô không biết làm phu nhân nhà quyền thế có tốt không chứ làm phu nhân Nghiêm Kỷ thì không tốt chút nào…

Chap 39

Bình luận

Truyện Đề xuất