Chap 27

“Cậu đúng ngốc.” Nghiêm Kỷ bỏ lại một câu, sau đó đi đến Phòng Giáo Vụ.

 

Nghiêm Kỷ, Vương Khiết và Lâm Thi Vũ đều báo Mộc Trạch Tây xác thật không có việc gì, chỉ là đến kỳ kinh nguyệt. Sau đó lại giúp Lâm Thi Vũ nhập hồ sơ học phí.

 

Khi Nghiêm Kỷ vội vàng quay lại, Mộc Trạch Tây đã không còn trong phòng y tế, anh vội đuổi theo cô.

 

Từ xa, anh nhìn thấy Mộc Trạch Tây đeo cặp sách đi về phía cổng trường. Một chân cô đi giày trắng, một chân khác đi dép lê học bơi, độ cao khác nhau, bước đi khập khiễng, bóng dáng yểu điệu như cành liễu tiêu điều.

 

“Mộc Trạch Tây.” Nghiêm Kỷ gọi cô.

 

Mộc Trạch Tây bỗng quay đầu.

 

Nghiêm Kỷ nhìn thấy ánh mắt Mộc Trạch Tây tràn đầy sự ngạc nhiên, như thể rất ngạc nhiên khi anh đến, anh hỏi “Cậu về bằng cách nào?”

 

Mộc Trạch Tây cũng cảm thấy kỳ lạ, cô vốn định tìm người vay tiền bắt taxi nhưng trong trường lại không có một ai, bất chợt cô như chưa từng gặp ai.

 

Mộc Trạch Tây chỉ đành căng da đầu nói chuyện với Nghiêm Kỷ, rầu rĩ hỏi. “Nghiêm Kỷ…Cậu có thể cho tớ mượn 30 tệ bắt taxi được không, thứ hai tớ trả lại.”

 

Nghiêm Kỷ nhìn Mộc Trạch Tây, làn da trơn bóng trắng sáng dưới ánh đèn đường bỗng chốc khiến cho anh nhớ Mộc Trạch Tây giống như thứ gì đó. Xung quanh trường học có một tiệm đồ ăn nhẹ, bên trong có bán một loại thạch trái cây tinh xảo mềm như bông hình con thỏ, trắng sữa ngon miệng. Hình dáng trơn mềm ăn rất ngon.

 

Nghiêm Kỷ động yết hầu, “Tôi đưa cậu về.”

 

Anh vừa nói xong, đúng lúc chú Trần lái xe tới.

 

Đầu tiên Mộc Trạch Tây sửng sốt, theo bản năng lau quần áo trên người mình. Làm bẩn nệm xe Nghiêm Kỷ, cô thật sự không đền nổi; cô cũng không muốn ngồi nệm xe Nghiêm Kỷ trở về nhà trong bộ dáng chật vật, trên người máu chảy đầm đìa.

 

Cô đã khóc một lần nên chóp mũi đỏ ửng: “Không được không được, quần áo tớ bẩn rồi, tớ thuê taxi là được.”

 

Nghiêm Kỷ cau mày, người phụ nữ này thật sự không biết bây giờ mình có bộ dạng quyến rũ như thế nào, một miếng thạch trái cây màu trắng sữa ngon miệng lóe ánh sáng mê người đặt bên ngoài không có người bảo vệ, mặc cho ai nhìn thấy cũng đều muốn nếm thử một miếng.

 

Cứ để cô về một mình như thế này chẳng khác nào dâng cô cho sói đói. Nghiêm Kỷ càng cau mày chặt hơn, bình thường cầu xin anh giúp đỡ, tại sao bây giờ lại đi hướng ngược lại, đáng lẽ cô nên cầu xin anh giúp đỡ để anh đưa cô về.

 

Chú Trần là quý ông rất hiền lành lịch thiệp, ông hiểu ý Nghiêm Kỷ. Ông mở cửa xe, mỉm cười làm động tác “Xin mời”. “Mộc tiểu thư, con gái đi một mình vào buổi tối rất nguy hiểm. Vấn đề an toàn quan trọng hơn bất cứ điều gì.”

 

Nghiêm Kỷ cởi đồng phục thể dục của mình ra rồi trải lên trên đệm. “Nếu như cậu sợ thì làm vậy sẽ không bị dính vào.”

 

Mộc Trạch Tây đứng hình, có chút cảm động, Nghiêm Kỷ biết nỗi lo của cô. Anh và chú Trần đã làm đến mức này thì cô thật sự không thể từ chối nữa, nếu không sẽ có vẻ già mồm.

 

Xe hơi sang trọng chắc chắn chạy ra khỏi cổng trường.

 

Mộc Trạch Tây ngồi trên xe không dám cử động, cô gục đầu xuống ngực. Quần lót cô dính máu, trong cặp còn có đôi tất và đôi giày màu trắng bị dính máu.

 

Cô sợ trong không gian khép kín nhỏ hẹp, người khác sẽ ngửi thấy mùi máu trên người cô, cũng may trên xe có mùi thơm của máy làm mát không khí ô tô.

 

Nghiêm Kỷ hơi liếc, nhìn lén Mộc Trạch Tây. Chỉ thấy Mộc Trạch Tây cuộn tròn trong một góc, dường như cô muốn biến mình thành hạt bụi và xóa bỏ sự tồn tại của mình.

 

Chân cô rất trắng, thậm chí sau khi dùng khăn giấy ướt nhét vào thì vẫn có thể mơ hồ nhìn thấy vết máu đỏ tươi loang lổ trên đùi cô. Bởi vì một cái tất bị dính máu nên cô cởi tất và giày ở chân ra, hiện giờ cô chỉ đi một đôi dép lê để lộ bàn chân nhỏ trắng nõn. 

 

Do hồi hộp và xấu hổ nên những ngón chân trắng nõn không khỏi cuộn tròn lại, mũi chân trắng nõn mượt mà hiện ra vết hồng hào.

 

Thật sự trắng mịn giống như thạch trái cây.

 

“Cậu về đâu?” Nghiêm Kỷ chợt hỏi.

 

Mộc Trạch Tây nghi ngờ nhìn Nghiêm Kỷ, tại sao cô lại có cảm giác dường như Nghiêm Kỷ biết rất rõ về tình cảnh gia đình cô.

 

Mẹ đi công tác, không có ai ở nhà. Mộc Trạch Tây muốn đến chỗ bà nội và bố, cô muốn đi tìm bà. Nhưng nếu như cô đến nhà bà nội trong bộ dạng nhếch nhác như vậy thì mẹ sẽ phát cáu với cha cô vì tình trạng của cô.

 

Mộc Trạch Tây vẫn nói địa chỉ nhà của mình.

 

Xe hơi đi vào khu chung cư nơi Mộc Trạch Tây sống.

 

Mộc Trạch Tây xem xét kỹ lưỡng sau khi xuống xe, không có vết máu trên đệm ghế, nhưng bộ đồng phục học sinh màu xanh trắng vẫn còn dính vết máu. Mộc Trạch Tây nhục nhã hổ thẹn, căng thẳng nói: “Tớ xin lỗi, Nghiêm Kỷ, hay là tớ giặt sạch giúp cậu nhé!”

Chap 27

Bình luận

Truyện Đề xuất