Chap 25

“Rồi nói sau. Mẹ.” Cuối cùng Nghiêm Kỷ cũng ăn xong mấy miếng thức ăn mẹ bỏ vào trong bát, anh đặt bát đũa xuống.

 

Sau khi Mộc Trạch Tây tự xử lý xong xuôi, cô xuống dưới chung cư để mua băng vệ sinh. Dù biết Nghiêm Kỷ không thể còn ở đây nhưng cô vẫn tìm kiếm bóng dáng ấy. Sau đó, cô nhìn thấy bộ quần áo màu trắng và xanh lục phát sáng nằm trong thùng rác lộn xộn.

 

Mộc Trạch Tây nhặt quần áo mang về, cô giặt giũ sạch sẽ, vò đi vò lại những chỗ dính máu, giặt đi giặt lại.

 

Dường như Nghiêm Kỷ đã luôn như vậy từ khi còn nhỏ, khách sáo và ôn hoà với mọi người nhưng lại luôn có thể khiến người ta cảm thấy còn xa cách hơn là bị khinh thường.

 

Cô nhớ từ khi còn nhỏ, cô có cơ hội đến Nghiêm gia mỗi năm hai lần, khi đó mẹ cô luôn trang điểm cho cô thật dễ thương xinh đẹp, bảo cô nhất định phải đi tìm Nghiêm Kỷ chơi và làm bạn với anh. Mộc Trạch Tây đã biết chủ nghĩa thực dụng từ khi còn nhỏ.

 

Khi còn nhỏ, Mộc Trạch Tây rất sợ Nghiêm Kỷ.

 

Bởi vì khi Nghiêm Kỷ còn nhỏ, anh đã có thể giữ được sự điềm tĩnh của người lớn và nụ cười thường treo trên môi khi đối mặt với Mộc Trạch Tây, đôi mắt đào hoa của anh lúc đó vẫn còn tương đối dịu dàng dường như nhìn thấu mục đích của Mộc Trạch Tây trong nháy mắt. 

 

Và mỗi khi Mộc Trạch Tây chơi với Nghiêm Kỷ, cô đều bị hoảng sợ vô cớ, lần nào Mộc Trạch Tây cũng hoảng loạn bỏ chạy, rồi khi trở về nhà, Mộc Trạch Tây lại nói dối mẹ rằng cô và Nghiêm Kỷ chơi rất vui…

 

Sau đó mẹ cô càng vui vẻ để ông nội đưa Mộc Trạch Tây đến Nghiêm gia, Mộc Trạch Tây tự làm tự chịu…

 

Sau này trưởng thành, cô đến tuổi hoài xuân, còn Nghiêm Kỷ cho dù là gia đình hay chính bản thân anh đều rất xuất sắc, nên tự nhiên cô sẽ xem anh là đối tượng mà mình say đắm. Cô luôn luôn theo đuổi Nghiêm Kỷ.

 

Cô đã từng không biết khoảng cách khe rãnh giữa gia đình cô và Nghiêm gia còn xa và sâu hơn eo biển Bering.

 

Cô gây rắc rối cho Nghiêm Kỷ hết lần này đến lần khác, đôi khi Mộc Trạch Tây có thể nhìn thấy sự thiếu kiên nhẫn của Nghiêm Kỷ đối với mình, dù là ai cũng cảm thấy phiền chán. Nhưng Nghiêm Kỷ chưa bao giờ từ chối cô, làm cô phải xấu hổ nên cô luôn ôm tâm lý may mắn.

 

Mộc Trạch Tây giặt xong, cô phơi quần áo trên ban công, bình tĩnh nhìn chằm chú vào bộ đồng phục học sinh có dấu vết của Nghiêm Kỷ, trong lòng trống rỗng. 

 

Sự thân thiện và hòa nhã của Nghiêm Kỷ đối với người khác chỉ là do sự nuôi dạy được giáo dục trong gia đình tốt đẹp mang lại, cô không nên lợi dụng sự giáo dục của người khác để thực hiện những điều viển vông.

 

Buổi tối đi ngủ, Mộc Trạch Tây cuộn tròn thành quả bóng, cô nằm bất động trên giường, bất kể thế nào cũng không ngủ được.

 

Yêu cầu của mẹ luôn rất cao, có nhiều việc cô cắn răng kìm nước mắt hoàn thành, duy chỉ có Nghiêm Kỷ là cô biết rõ, dù thế nào cô cũng không làm được.

 

Sau khi Lâm Thi Vũ đến, khó khăn càng chồng chất khó khăn. Cô không biết tại sao mình phải sống một cuộc sống như vậy, tại sao cô lại làm ra chuyện như vậy, tựa như xiềng xích nặng nề đè cô xuống.

 

Cô muốn rời khỏi trường trung học Hoa Thịnh, nhưng mẹ cô sẽ không đồng ý…

 

Mộc Trạch Tây chợt nhận ra, cô giật mình ngồi dậy, cô không thể rời đi, vậy nếu Lâm Thi Vũ rời đi thì sao? Cuộc sống của cô có thể tốt hơn không?

 

Cô run rẩy lấy điện thoại ra, chỉnh sửa một bài đăng tin đồn, đôi tay đánh chữ không ngừng run rẩy, cuối cùng đăng bức ảnh hở hang của Lâm Thi Vũ do cô chụp lén…

 

Tim Mộc Trạch Tây đập loạn xạ, miệng khô khốc như cá sắp chết khát. Cô biết việc đó là sai trái và cực kỳ độc ác, nhưng luôn có một thế lực nói với cô rằng cô nên làm như vậy, cô nên đối xử với Lâm Thi Vũ như thế này.

 

Mộc Trạch Tây đang vật lộn với thế lực đó, một con quỷ và một thiên thần đang chiến đấu trong trái tim cô.

 

Vào giây phút cuối cùng, Mộc Trạch Tây dùng hết sức vươn ngón tay ra, cho bài đã chỉnh sửa vào hộp thư nháp.

 

Cô sợ hãi ném điện thoại ra, rụt vào đầu giường run bần bật. Tại sao cô muốn làm như vậy? Hủy hoại danh dự và sự trong sạch của một cô gái là điều độc ác và ghê tởm nhất, tại sao cô lại độc ác như vậy!

 

Chiếc điện thoại bị ném ra nhấp nháy những ký tự mojibake*.

 

*Mojibake: Các ký tự vô nghĩa được hiển thị khi phần mềm không thể hiển thị văn bản theo mã hóa ký tự dự định của nó.

 

Thông qua giao diện đồng bộ từ xa. Nghiêm Kỷ đang hí hoáy cái máy ảnh đắt tiền thì nhìn thấy hộp thư nháp trên diễn đàn trong điện thoại, ánh mắt tối sầm lại.

Chap 25

Bình luận

Truyện Đề xuất