Chap 24

Mộc Trạch Tây ngủ không ngon nên mới sáng sớm đã rời giường. Cô thu dọn bộ đồng phục học sinh màu xanh trắng phơi ngoài ban công trước khi mẹ về.

 

Sau nhiều lần do dự, cô không biết có nên trả lại hay không, bởi vì nó đã bị người ta vứt bỏ. Cô cẩn thận giấu nó ở chỗ sâu trong giữa đống quần áo mùa đông.

 

Ngày nghỉ thứ bảy, Mộc Trạch Tây ở nhà học tập chăm chỉ nhưng vẫn không tiến bộ. Cô lại đăng một tin nhắn khó hiểu trên một diễn đàn nào đó.

 

【Gỗ Mục: Một thứ không xác định đang giằng xé lương tâm, những linh hồn tan nát bị chia cắt thường lang thang trong địa ngục tội lỗi, linh hồn nên đi về đâu.】

 

Ảnh đại diện người mặc áo hoodie đen vang lên【Dĩ Luật: Phá huỷ cái không xác định; hoặc để cho linh hồn phạm tội như nó phải làm thế.】

 

Hay cho một câu nói thẳng thắn điên rồ. Mộc Trạch Tây bị kiểm soát trong giây lát, lần đầu tiên cô trả lời người này.

 

【Gỗ Mục: Địa ngục bị người đời khinh bỉ.】

 

【Dĩ Luật: Đúng. Bởi vì dù tâm hồn con người có xấu xa thì vẫn sẽ có lúc lương tâm bất an.】

 

Mộc Trạch Tây nghe xong bỗng chột dạ.

 

【Dĩ Luật: Và ác quỷ sống trong địa ngục không có trái tim.】

 

Giữa hai linh hồn của Mộc Trạch Tây bị đốt cháy hừng hực. Tiếng bùm bùm trả lời liên tục vang lên.

 

Hai người nói chuyện khó hiểu, nói về…

 

Còn Nghiêm Kỷ khi trở về biệt thự của mình, anh đang ở trong một căn phòng rộng lớn nào đó, tùy tiện nghịch điện thoại trả lời thông tin.

 

Mặc dù đối phương rất chú ý quyền riêng tư, không bàn luận đến bất kỳ thông tin nào về bản thân. Nhưng Nghiêm Kỷ đã sống trong quyền lực từ khi còn nhỏ, lại có thiên phú đặc biệt bẩm sinh. 

 

Chỉ dăm ba câu là anh có thể dẫn ra quan điểm của đối phương, khơi gợi đề tài mà đối phương cảm thấy hứng thú, lôi kéo đối phương nói nhiều hơn và thu hoạch được nhiều thông tin hơn từ những lời nói đó.

 

Anh đặt điện thoại xuống, nhìn một vòng xung quanh đống đồ chơi tình dục trên ngăn tủ trong phòng. Đồ chơi tình dục, vòng cổ nhảy tấu đơn hình cầu...Giống như một bộ sưu tập, nó được đặt ngay ngắn trong tủ trưng bày và được treo trên tường.

 

Sau đó, anh lại đi đến bên tủ lớn, nơi đặt những bộ quần áo gợi cảm, đều là một số đồ cosplay và đồ lót gợi cảm.

 

Bức tường kính phản chiếu khuôn mặt đẹp trai và đôi lông mày đang nhíu lại của anh. Anh không biết tại sao lại luôn cảm thấy không vừa mắt chỗ nào đó trong tủ quần áo này.

 

Mộc Trạch Tây và Dĩ Luật trò chuyện rất vui vẻ. Ban đầu, Dĩ Luật cho Mộc Trạch Tây cảm giác như anh là người đàn ông đã kết hôn khoe khoang mình là người trưởng thành, bây giờ đối phương lại như một thanh niên ngang ngược rất có trình độ học vấn và tầm nhìn rộng lớn, chẳng lẽ cảm giác của cô đã sai rồi?

 

Mộc Trạch Tây cô đơn, cô không có bạn bè hay người lớn nào để có thể cùng nhau bàn luận với cô về những điều này. Trong phút chốc, Mộc Trạch Tây có hơi tôn sùng Dĩ Luật.

Cuộc trò chuyện giữa hai người vẫn tiếp tục cho đến khi một loạt tiếng gõ cửa đột ngột cắt ngang.

 

Mộc Trạch Tây mở cửa, hóa ra là một người chị họ tên là Vạn Bình Lâm. Người chị họ này luôn có khí chất côn đồ không rõ, mặc bộ đồ denim rách và xách một cái túi lớn. Chị ta ân cần chào hỏi Mộc Trạch Tây, gọi một tiếng em Tây.

 

Mộc Trạch Tây hơi do dự vì mẹ cô không thích Vạn Bình Lâm. Mẹ nói cô chị họ này chơi bời lêu lổng không lo làm ăn đàng hoàng, làm người thông minh lanh lợi, ngấm ngầm mưu tính, chỉ tìm kiếm lợi ích mà không quan tâm đến người khác.

 

Mộc Trạch Tây nhìn ba lô nặng nề của chị ta, cuối cùng vẫn cho chị ta vào.

 

Cô chị họ vừa bước vào đã khóc lóc kể lể ý đồ đến với Mộc Trạch Tây. Chị ta nói mình có công việc, gần đây chị ta có mở một cửa hàng bán tất, còn đặc biệt tìm người mẫu để quảng cáo tất cho chị ta. 

 

Ai ngờ cô người mẫu đã mời lại huỷ bỏ hợp đồng, mà đổi người mẫu thì phải bỏ số tiền cao hơn nên mới đến nhờ Mộc Trạch Tây giúp đỡ.

 

"Em Tây à, hiện tại chị đang gặp khó khăn, sự nghiệp của chị chỉ vừa mới bắt đầu, em hãy giúp chị đi." Vạn Bình Lâm cầu xin. Cô luôn biết cô em họ này xinh đẹp quyến rũ, có một đôi chân dài miên man gợi cảm khiến cho đàn ông thèm thuồng mà phụ nữ cũng thèm. Làm người mẫu là tốt nhất.

 

Mộc Trạch Tây hơi do dự.

 

Vạn Bình Lâm biết cô em họ ngoan ngoãn này sợ điều gì, "Dù sao cũng không lộ mặt, chỉ chụp một phần chân, sẽ không có ai nhận ra em! Chỉ cần em và chị không nói thì dì sẽ không biết."

 

"Em hãy giúp chị đi, tuy chị rất khó khăn nhưng chị sẽ trả cho em 500 tệ nếu như em chịu giúp chị."

 

Mộc Trạch Tây hơi thả lỏng. Một mặt bởi vì chị họ cầu xin nên cũng rất dễ có công việc; thứ hai là vì Mộc Trạch Tây luôn bị mẹ kiểm soát tiền tiêu vặt nên cô cũng muốn kiếm một ít tiền để không phải xấu hổ đến mức không có tiền bắt xe.

Chap 24

Bình luận

Truyện Đề xuất