Chap 16

“Tiểu thuyết cũng giống vậy. Cậu có thể không nhận ra Nghiêm Kỷ khi cậu ta đội mũ hoặc mặc áo hoodie che hết người.”

 

Mộc Trạch Tây không thể tin được, nhưng thoáng cái, cô lại cảm thấy kỳ quái vì sự chân thật nhưng cũng không chân thật của thế giới này.

 

Buổi tối, sự bồn chồn của Nghiêm Kỷ đã lên đến tận đỉnh, anh lướt xem một trang web đồ chơi tình dục nào đó như thường lệ.

 

Anh nhìn thấy một bộ trang phục cô nàng mèo cực kỳ trong sáng xen lẳng lơ.

 

Nghiêm Kỷ không mua theo số đo anh hay mua như những lần trước mà thay vào đó, sau khi suy nghĩ một lúc, ma xui quỷ khiến, anh lại đặt hàng theo số đo cơ thể gần đúng của Mộc Trạch Tây.

 

Bỗng chốc, anh cảm thấy dễ chịu hơn.

 

Khi lướt xuống lần nữa, anh dừng lại khi nhìn thấy một cửa hàng bán tất gợi cảm mới mở.

Không có vấn đề gì với cửa hàng bán tất, nhưng những bức ảnh về người mẫu trong cửa hàng đã đổ thêm lửa vào tâm trạng u ám của anh.

 

Anh lập tức nhận ra chân của người mẫu trang bìa là ai.

 

Cửa hàng này rất mới, nhưng thoáng cái đã được đưa lên trang đầu.

 

Nghiêm Kỷ ấn vào. Anh phát hiện bên trong đang đấu giá những đôi tất được người mẫu đeo và kèm theo một đoạn video ngắn.

 

Các kiểu tất chỉ có hoạ tiết hoạt hoạ phim động vật nhỏ rất bình thường, nhưng đôi chân dài thẳng tắp trắng ngần gợi tính dục lại khiến cho người ta không thể nào kiềm chế.

 

Đong đưa theo màn ảnh, đôi chân trắng nõn như trân châu. Chiếc tất có hình một con thỏ trắng nhỏ dễ thương đang đắm chìm trong phần thịt chân mềm mại và mịn màng, từ thịt chân vẽ ra một vòng tròn nhỏ mềm mại, lấp đầy sự thuần khiết và ham muốn trong một lần.

 

Làm người ta không khỏi suy nghĩ xa xôi, đôi chân đó mềm mịn bao nhiêu.

 

Khi người mẫu cởi đôi tất hình con thỏ màu trắng ra, Nghiêm Kỷ nhìn thấy đôi bàn chân hồng hào trắng nõn quen thuộc cuộn tròn lại vì căng thẳng, cổ chân trắng mịn.

 

Ngay sau đó, đôi bàn chân trắng mịn non nớt lại được giấu trong một đôi tất đen có hình con mèo màu đen.

 

Sự ghen tuông và tức giận trong lòng Nghiêm Kỷ rất nhanh được lấp đầy.

 

Chẳng lẽ đây là công việc Mộc Trạch Tây đang tìm gần đây do thiếu tiền? Tốt, rất tốt, thật sự tốt!

 

Uy quyền độc chiếm dục vọng trong lòng anh bị thách thức.

 

Giá đấu ngày càng tăng và liên tục tăng cao, nó đã lên tới hơn một nghìn.

 

Nghiêm Kỷ trực tiếp viết ra ba vạn. Cuộc đấu giá tạm dừng lại, trong nháy mắt lặng ngắt như tờ.

 

Nghiêm Kỷ lại lướt xuống dưới, thấy cửa hàng thậm chí còn bán nhiều ảnh chụp chân của người mẫu, chỉ có thể tải xuống sau khi trả phí.

 

Có phải Mộc Trạch Tây muốn bán những bức ảnh này? Trong phút chốc, anh nhớ tới bức ảnh cô ôm ngực trong điện thoại, cái kia thì sao? Cũng bán? Bán cho ai?

 

Nghiêm Kỷ chợt nở một nụ cười, nhưng trong ánh mắt lại lạnh đến đáng sợ.

 

Vạn Bình Lâm trốn sau máy tính đang điên cuồng vui sướng, nghĩ tiền của một số đàn ông rất dễ kiếm, những đôi tất bình thường vài tệ chỉ cần nói được người đẹp đeo là lập tức có thể bán được mấy chục tệ.

 

Thậm chí cô còn nghĩ xem lần sau nên năn nỉ em họ như thế nào để chụp vài tấm kiếm thêm tiền.

 

Một người mẫu đấu giá hơn một ngàn. Vừa nhìn lại, ba vạn?

 

Vạn Bình Lâm như bị một chiếc bánh nướng lớn từ trên trời rơi xuống đánh bất tỉnh. Cô vốn định đợi thêm đợt khác xem có thể tăng giá hay không nhưng rồi cô nghĩ lại, không thể quá tham lam, không thì hết.

 

Cuộc đấu giá thành công.

 

Vạn Bình Lâm đang chuẩn bị vui vẻ đếm tiền thì trang web bị tấn công, trang web bị sập, trang web bị hack. Vạn Bình Lâm!!!!

 

Khi Vạn Bình Lâm lướt lên một lần nữa.

 

Toàn bộ ảnh gốc đều bị xóa và làm trống, điều đó có nghĩa ngay cả những bức ảnh đã được bán cũng sẽ mất hiệu lực, cô phải hoàn lại tiền!

 

Hình ảnh người mẫu trên trang web cửa hàng cũng biến mất không một dấu vết, trong phút chốc không còn lại gì…

 

Vạn Bình Lâm ngạc nhiên và hoảng sợ không nói nên lời… Cô đã chọc người nào…

 

Thế thì tượng Phật này to quá…

 

Sau khi Nghiêm Kỷ làm xong mọi việc, anh dựa vào ghế nhắm mắt lại trầm tư.

 

Đôi mắt đào hoa thon dài chợt mở.

 

Anh xoay ghế, nhìn bộ quần áo gợi cảm trong tủ lớn, rốt cuộc bây giờ anh cũng hiểu tại sao gần đây anh nhìn tủ quần áo không vừa mắt, số đo không đúng, tự nhiên không vừa mắt.

 

Ghế dựa tiếp tục xoay, anh nhìn xung quanh các "báu vật" trong toàn bộ căn phòng. Cuối cùng anh cũng tìm được đối tượng có thể sử dụng các "báu vật" này.

 

Tấm gương lớn trên tường phản chiếu khuôn mặt Nghiêm Kỷ, nụ cười u ám ngưng tụ trên mặt anh mang theo chút dữ tợn. Anh lẩm bẩm: “Xem ra phải bỏ vài bộ quần áo, phải thêm "đồ chơi" mới vào rồi.”

 

Nét dữ tợn trên khuôn mặt anh biến mất, chuyển thành nụ cười nắm chắc phần thắng. Anh lấy điện thoại ra, từ từ chỉnh sửa rồi gửi thông tin cho người bán hàng.

 

【Gửi tất. Nhớ kỹ. Nhất định phải là người mẫu đã đeo những đôi tất kia. 】

Chap 16

Bình luận

Truyện Đề xuất