Chap 22

Mộc Trạch Tây cảm thấy mẹ cô dường như luôn biết nhiều điều về Nghiêm Kỷ.

 

Trước khi rời đi, Mộc Trạch Tây nhìn nồi canh hầm vẫn đang sôi sùng sục trên bếp. Không đợi cô hỏi. Vạn Dung cũng không quay đầu lại, giọng trầm nhẹ nhàng "Đây là hầm cho bà nội con, hình như dạo này bà con bị đau xương đùi. Nói thế nào thì bà ấy cũng là bà nội con, là người bà yêu thương con của mẹ."

 

Ân oán giữa người lớn, Mộc Trạch Tây không thể phán xét, cô lặng lẽ ra ngoài.

 

Mộc Trạch Tây đã sớm ngồi xe điện ngầm đến khu vực lân cận trường học.

 

Mộc Trạch Tây mang theo hộp cơm mà cảm thấy vô cùng nặng nề, bởi vì cô có một nhiệm vụ khó khăn cần cô tự cho mình thêm mười lớp da mặt.

 

Trên đường đến trường học.

 

"Két --!!" Tiếng phanh xe gấp phá tan sự yên tĩnh của buổi sáng, Mộc Trạch Tây quay đầu lại, từ xa, cô nhìn thấy hai xe tải cỡ trung đã mất kiểm soát đang lắc lư trái phải sắp va chạm đến đây.

 

"Bíp -- Bíp Bíp --!" Tài xế liên tục bóp còi nhắc nhở mọi người, nhất thời tất cả mọi người trên đường đều sợ hãi né tránh.

 

Mộc Trạch Tây cũng vội vàng né tránh, nhưng đột nhiên cô nhìn thấy La Nam Nam, bạn học cùng lớp lại đứng ngốc tại chỗ, cô ấy vẫn đang trong tư thế sững sờ và méo mó kỳ lạ.

 

"La Nam Nam!"

 

Rõ ràng cô đã vùng vẫy để tạo tư thế chạy thoát nhưng lại cứng đờ bị cố định tại chỗ. Mộc Trạch Tây lập tức cảm nhận được cảm giác các bộ phận điều khiển bị phân ly trên người La Nam Nam.

 

Xe tải đã chạy tới trước mặt, dường như tiếng còi xe có thể xé toạc màng nhĩ, tựa như báo trước một bi kịch nào đó.

 

Trong nháy mắt, ngay tại thời điểm quan trọng này, Mộc Trạch Tây lao ra ngoài, ngoài tiếng gió gào rít bên tai thì Mộc Trạch Tây còn nghe thấy hình như La Nam Nam đang nói thầm gì đó.

 

"Con chó hệ thống! Lúc tao đến mày cũng không nói cuối cùng La Nam Nam sẽ khuyết tật về cả thể chất lẫn tinh thần! Một cô gái chăm chỉ như vậy lại phải bị cụt tay gãy chân thì mới có thể thể hiện được ý chí kiên cường bất khuất sau khi nhận hết tàn tật cực khổ?! Mới có thể thể hiện được tài năng văn học của cô ấy?! Fuck you, học Helen Adams Keller gì chứ!"

 

{Hệ thống "Đọc hàng vạn quyển sách": "La Nam Nam gặp tai nạn xe nghiêm trọng vào một buổi sáng sớm khi đang học lớp 11... Tổn thương về thể chất và tinh thần...Sau nhiều lần điều trị....Cô ấy rời khỏi trường trung học Hoa Thịnh vào giữa năm lớp 12 để ra nước ngoài" trong sách có nhắc đến vài câu. Cốt truyện được thiết lập như vậy, hệ thống không thể nào thay đổi. }

 

Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi La Nam Nam nói những câu chửi rủa, Mộc Trạch Tây đã ôm lấy La Nam Nam, dáng người luyện múa của cô linh hoạt mềm mại, vòng eo xoay tròn.

 

Chiếc xe nhanh chóng lướt ngang qua hai người. Chỉ trong vài giây, thậm chí La Nam Nam và Mộc Trạch Tây có thể cảm nhận được sự áp bức của xe tải khổng lồ, cảm giác sắc bén xẹt qua và nhiệt độ nóng bỏng của thân xe.

 

Hai người cùng nhau ngã thật mạnh xuống đất.

 

"Phanh --!!" Chiếc xe tông vào lan can ven đường, thân xe bị bóp méo biến dạng trước khi dừng lại.

 

La Nam Nam nằm sấp trên mặt đất, cô chỉ cảm thấy đầu gối hơi đau, sau khi sống sót sau tai nạn, cô nghĩ mà sợ, "Con chó hệ thống… Tao..."

 

{Hệ thống "Đọc hàng vạn quyển sách": Nhân vật trong sách đã can thiệp tạo ra sự thay đổi. Ký chủ gặp tai nạn xe cộ, ngã bị thương, bị hoảng sợ, tổn thương về cả thể xác lẫn tinh thần. Cốt truyện kết thúc." }

 

La Nam Nam lập tức nghĩ đến, phương hướng quan trọng của cốt truyện không thể thay đổi, và một phần cốt truyện có thể tránh được miễn là kết quả vẫn giống nhau! La Nam Nam lập tức đặt tên cho nó là "Tránh được vết thương nhỏ."

 

"La Nam Nam! Cậu không sao chứ?" Mộc Trạch Tây đứng dậy, lật đật đến kiểm tra.

La Nam Nam xoay mặt lại, miệng thở phì phò, cô nằm ngửa nhìn lên bầu trời xanh thẳm rồi nhìn khuôn mặt lo lắng của Mộc Trạch Tây, cô cười thoải mái, 

 

"Tớ không sao, cảm ơn cậu, nữ phụ." Sau đó, cô dùng tay hướng lên trời làm một động tác chào quốc tế, "Cốt truyện chết tiệt!"

 

Mộc Trạch Tây???

 

Xe cứu thương và xe cảnh sát, cảnh sát giao thông đồng loạt chạy tới. Sau khi giám định xong, sự cố lần này là do tai nạn hư hỏng xe bất ngờ gây ra. Người lái xe bị thương nhẹ, La Nam Nam bị bầm tím ở đầu gối.

 

Không lâu sau, cha mẹ La Nam Nam đều chạy đến. Mộc Trạch Tây nhặt hộp cơm còn nguyên vẹn trên mặt đất lên, xác định La Nam Nam không bị gì mới rời đi.

 

Bởi vì sự việc học phí hôm thứ sáu nên có rất nhiều tin đồn vớ vẩn trong lớp học. Khi Mộc Trạch Tây bước vào lớp, cả lớp ồn ào lập tức im lặng, mọi người đều không hẹn mà cùng nhìn về phía Mộc Trạch Tây.

 

Mặc dù Mộc Trạch Tây đã chuẩn bị tinh thần vô số lần cho buổi học cuối tuần này, nhưng khi thật sự đối mặt, cô vẫn sợ hãi, rất sợ. Cô nắm chặt tay.

 

"Buổi sáng tốt lành." Giọng nói trầm thấp dịu dàng vang lên trên đỉnh đầu.

 

Tức khắc phá vỡ cảm giác ngột ngạt khi bị soi xét.

 

Mộc Trạch Tây quay đầu theo bản năng, suýt nữa cô đã va vào ngực Nghiêm Kỷ.

 

Mùi hương nhẹ nhàng, tươi mát, nam tính của chàng thiếu niên xông thẳng vào khoang mũi Mộc Trạch Tây…

Chap 22

Bình luận

Truyện Đề xuất