Chap 20

Mộc Trạch Tây hít sâu vài hơi, ủ ấm một lúc rồi lấy hộp thức ăn màu xanh lá đậm ra đưa bằng cả hai tay. “Tớ và mẹ có làm ít đồ ăn, hy vọng cậu…”

 

Khi Mộc Trạch Tây chuẩn bị đưa hộp thức ăn cho Nghiêm Kỷ.

 

“Tớ không đồng ý ~! Mộc Trạch Tây!” Một giọng nói ngân vang cắt ngang cuộc trò chuyện giữa hai người.

 

La Nam Nam chống nạng chạy đến, hét những lời này một cách rất tự nhiên, Trần Triết cõng cô chạy đến đã mệt muốn chết rồi.

 

Với tiếng gầm lớn này, mọi ánh nhìn trên sân bóng rổ đều đổ dồn về phía La Nam Nam.

La Nam Nam đột nhiên bừng tỉnh, giờ phút này trông cô giống như đến hiện trường đám cưới để cướp dâu, khuôn mặt nhỏ không khỏi nóng lên.

 

Bằng bất cứ giá nào! Cô cười xấu hổ, lại chuẩn bị ngang ngược hào hùng hét to: “Mộc Trạch Tây! Khoai tây chiên ở siêu thị trường đang giảm giá một nửa! Chúng ta mau đi mua!”

 

Mộc Trạch Tây??? Mọi người???

 

La Nam Nam vứt nạng, trực tiếp lao tới, phớt lờ ánh mắt không hiểu của Nghiêm Kỷ rồi kéo Mộc Trạch Tây bỏ chạy.

 

Nghiêm Kỷ nhìn hai người bỏ đi, ánh mắt u ám không hiểu chuyện gì.

 

Cả hai chạy đến khung thể thao trong sân thể dục mới dừng lại. Hai người còn chưa quá thân thiết, đứng đối diện nhau, bầu không khí nhất thời hơi cứng ngắc.

 

Không chỉ La Nam Nam xấu hổ mà Mộc Trạch Tây cũng không hiểu chuyện gì.

 

La Nam Nam nói trước bày tỏ sự cảm ơn chân thành: “Mộc Trạch Tây, tớ rất cảm ơn cậu vì đã liều mạng cứu tớ vào sáng nay.” Sau đó nghiêm khắc khiển trách, “Nhưng việc như vậy rất nguy hiểm, cậu không muốn sống nữa?!”

 

La Nam Nam biết tạm thời cô không thể quay về, cô đã buông bỏ sự tự do vào thời khắc cô xuyên sách và hòa nhập vào thế giới này. Lời nói của cô lúc này tràn ngập sự thân mật.

 

Mộc Trạch Tây cũng cảm nhận được điều đó, cô nhìn thẳng vào mắt La Nam Nam. Ánh mắt sáng ngời và chân thành tha thiết, “Tớ biết lần trước cậu cố tình giúp tớ. Cậu là người duy nhất đã nói đỡ cho tớ. Cảm ơn cậu, La Nam Nam.”

 

La Nam Nam lập tức bị đánh trúng tim đen. Bởi vì một câu mà suýt nữa mất mạng, đây là chuyện vô cùng đáng thương đến cỡ nào? A? Cô, La Nam Nam đã quyết định, quyết định che chở Mộc Trạch Tây!

 

Vẻ mặt La Nam Nam nghiêm túc và nghiêm túc, “Mộc Trạch Tây, có thể khó tin nhưng tớ có chuyện phải nói với cậu!”

 

Tiếp theo, La Nam Nam không còn sợ bị coi là kẻ tâm thần và tà giáo nữa, cô kể chuyện mình xuyên sách và nội dung tổng quát của cuốn sách cho Mộc Trạch Tây nghe.

 

La Nam Nam nói chuyện, miệng lưỡi khô khốc, nói năng lộn xộn. Còn Mộc Trạch Tây nghẹn họng nhìn trân trối, vẻ mặt cô như mới nghe xong một câu chuyện kinh thiên động địa.

 

Sau khi Mộc Trạch Tây nghe xong, đầu cô căng ra nảy thình thịch như bị nhồi nhét hai vạn đề bài áp dụng công thức và thuộc lòng tất cả sách giáo khoa của chín năm giáo dục bắt buộc.

 

“Ý cậu là Nghiêm Kỷ và Lâm Thi Vũ là nam nữ chính trong cuốn sách《Thiếu gia chỉ làm bạn cưng chiều đầu quả tim》? Còn tớ chỉ là người làm xúc tiến tình cảm cho bọn họ; một vai nữ phụ tạo dáng õng ẹo với nam chính, chuyên bị nữ chính vả mặt, tô điểm cho sự hiền lành vui tươi của nữ chính?”

 

Lần này đến lượt La Nam Nam nghẹn họng nhìn trân trối, “Mộc Trạch Tây… Cậu, cậu là người trong thế giới này nhưng dường như lại rất tỉnh táo…Đúc kết thật sự đúng chỗ…” 

 

Sau đó cẩn thận dò xét: “Cậu tin chứ? Sẽ không gọi bệnh viện tâm thần đến bắt tớ!?”

 

“Tớ tin tớ tin! Tớ tin cậu!”

 

Mộc Trạch Tây gào khóc, cầm tay La Nam Nam, vừa khóc vừa kể, “Nam Nam! Tớ khó khăn quá! Tớ tin! Hức ~! Người ta nói người với người gặp nhau là do số phận quyết định, số phận đã âm thầm đánh dấu!”

 

“…” La Nam Nam đột nhiên cảm thấy nữ phụ Mộc Trạch Tây, người đã làm việc ác trong phần đầu của cuốn sách gốc quả nhiên chỉ là một thiếu nữ hơi mắc bệnh trung nhị* và thích văn học buồn không chính thống mà thôi.

 

*Chūnibyō (中二病)(Trung nhị bệnh) là một từ lóng xuất phát từ Nhật Bản, chỉ chứng tâm lý thường xảy ra với các thiếu niên đang trong tuổi dậy thì khoảng 13-14 tuổi. Tại Việt Nam, chūnibyō đôi khi còn được gọi là "hội chứng tuổi teen" hay "hoang tưởng tuổi dậy thì". 

 

Mộc Trạch Tây vẫn đang khóc và lau nước mắt, khóe mắt đỏ hoe. “Nếu tất cả đều là giả thì liệu tớ có thể lựa chọn lại cuộc sống của mình hay không, có thể có thêm dũng khí để đối mặt hay không.”

 

La Nam Nam hơi đứng hình. Cô nhớ láng máng nội dung trong sách, cha mẹ Mộc Trạch Tây đã ly hôn từ khi cô ấy còn nhỏ, cô ấy có một người mẹ rất mạnh mẽ.

 

Ngoài việc bị dạy dỗ như một "Người phụ nữ hoa hồng", vừa bạch vừa trà thì tính cách Mộc Trạch Tây cũng dịu dàng nhát gan.

 

Cô ấy là một người phụ nữ đẹp, dịu dàng săn sóc làm người ta vừa ý.

Chap 20

Bình luận

Truyện Đề xuất